Hồi Ký Của Sĩ Quan Tùy Viên
Lê Ngọc Danh
Những năm đầu trong quân ngũ
Tôi xuất thân khóa 4/69 trường SQ/TB Thủ Đức, ra trường tháng 1 năm 1970, cấp bậc Chuẩn Úy. Lúc ra trường, tôi chọn SĐ7BB đóng ở căn cứ Đồng Tâm nằm trong tiểu khu Định Tường, Mỹ Tho. Tôi về trình diện với 8-9 bạn cùng khóa. Sau thời gian ngắn chờ đợi ở phòng họp, chúng tôi gặp Đại Tá Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh SĐ7BB bước ra. Tư Lệnh mang mắt kính đen, tóc hớt ngắn, khuôn mặt chữ điền, dáng người mập với bộ đồ nhà binh ủi thẳng nếp. Chúng tôi bật nhanh dậy đứng thế nghiêm chào. Tư Lệnh đưa tay lên đáp lễ, kéo ghế ngồi trước bàn làm việc, Tư Lệnh tháo cặp mắt kiếng đen để lên bàn, đảo mắt nhìn bao quát chúng tôi, một cái nhìn thiện cảm nhưng riêng tôi thấy sờ sợ. Tư Lệnh lấy hồ sơ lật qua lật lại, gọi tên từng người hỏi thăm gia đình vợ con, quê quán và hỏi về sự đồng ý nhận đơn vị mới. Lúc đó SĐ7BB có 3 Trung Đoàn và một Đại Đội Trinh Sát 7. Trung Đoàn 10 đóng ở Tiểu Khu Kiến Hòa. Trung Đoàn 11, 12 và Đại Đội Trinh Sát 7 đóng ở tiểu khu Định Tường, Mỹ Tho, gần Bộ Tư Lệnh ở Đồng Tâm. Những cái thăm được đụng trong hộp nhỏ, chúng tôi rút thăm Trung Đoàn nào thì về Trung Đoàn đó.
Tuần tự mọi người lên rút thăm, lúc mở thăm ra Tư Lệnh hỏi:
- Chuẩn Úy làm việc nơi Trung Đoàn này được chứ? Có trở ngại gì không?
Các bạn trả lời:
- Dạ được.
Riêng tôi rút trúng thăm về Trung Đoàn 11, tôi buồn buồn thầm ước nếu được về Trung Đoàn 10 thì hay quá vì gần nhà và nhiều bạn bè. Đến lượt tôi, Tư Lệnh hỏi:
- Chuẩn Úy Danh.
Tôi đứng nghiêm chào và nói:
- Dạ có.
Rồi bước đến bàn làm việc của Tư Lệnh.
- Sao em làm việc ở Trung Đoàn 11 được chứ? Có gì trở ngại không?
Tôi ấp úng:
- Dạ ... dạ.
- Em có gì thì nói. Sĩ quan phải mạnh dạn lên còn chỉ huy nữa.
- Dạ, Đại Tá cho em về làm việc ở Trung Đoàn 10.
- Tại sao em không thích làm việc ở Trung Đoàn 11, lại xin về Trung Đoàn 10.
- Thưa Đại Tá, Trung Đoàn 10 ở Tiểu Khu Kiến Hòa là quê em, địa thế sông ngòi, đường sá, cầu cống, em đều quen thuộc, rất dễ làm quen với bản đồ và dễ dàng đánh đấm hơn.
Tư Lệnh trầm ngâm một hồi rồi khẻ gật đầu nói:
- Được rồi, qua cho em về làm việc ở Trung Đoàn 10. Cố gắng.
- Dạ, cám ơn Đại Tá.
Tôi mừng quá, về được gần nhà rồi, ngoài việc đi hành quân về, tôi gặp bạn bè tha hồ đi chơi. Sau thời gian nghĩ phép, tôi về nhận đơn vị, gặp Đại Tá Kim, Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 10, rồi đưa xuống Tiểu Đoàn 4/10, gặp Thiếu Tá Bạc, Tiểu Đoàn Trưởng, kế tiếp gặp Trung Úy Huệ, Đại Đội Trưởng Đại Đội 1 và tôi được giữ chức vụ Trung Đội Trưởng Trung Đội 1. Khoảng hai tháng sau, Thiếu Tá Bạc đi làm Quận Trưởng Bình Đại, Đại Úy Huân thay thế giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng. Sau lần hành quân ở chi khu Đôn Nhơn, tôi lên cơn đau ruột dữ dội. Tiểu đoàn trưởng cho trực thăng bốc tôi về ngay, rồi tôi được đưa về bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu, Kiến Hòa. Sau khi khám thử máu, bác sĩ cho mổ liền vì quá nặng. Mổ xong nghĩ bệnh hơn ba tháng rồi trở lại tiểu đoàn, lúc này đã cải danh là Tiểu Đoàn 1/10. Lúc về tiểu đoàn, Đại Úy Huân, tiểu đoàn trưởng, thấy tôi mới mổ còn yếu, cho làm Trưởng Ban 2 kiêm sĩ quan An Ninh Tiểu Đoàn.
Tôi lên Thiếu Úy cuối năm 71, vào lúc này có khóa Tình Báo Căn Bản trường Cây Mai (Chợ Lớn). Đại Úy Tiểu Đoàn Trưởng cho tôi theo học khóa này, trong khóa 37/71 tình báo, tôi quen thân với Trung Úy Hải Quân Nguyễn Mạnh Thông, sau này tôi mới biết là cháu của Chuẩn Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh SĐ7BB. Tôi vài lần đến nhà Trung Úy Thông ở đường vào hẻm gần rạp hát Phạm Ngũ Lão, Thông giới thiệu bà Khâm là mẹ Thông, em gái Nguyễn Mạnh Diệu Thu, cô giáo.
Gần mãn khóa anh Thông nói với tôi:
- Ông Cậu tao hiện là Tư Lệnh SĐ7BB, mày muốn về làm việc ở văn phòng không? Khỏi lội bộ nguy hiểm, tao xin giùm cho.
Tôi nói:
- Về văn phòng thì khỏe thiệt, nhưng lệ thuộc giờ giấc, tao lội đã đi về đóng quân là tao đi chơi phè phỡn.
Thông nói:
- Tao thấy mày lội nguy hiểm và cực lắm.
- Tao ở Bộ Chỉ Huy không sao đâu, nói cho cùng khi nào tiểu đoàn sập tiệm tao mới tiêu, dễ gì. Ở Kiến Hòa đánh với du kích không sao.
- Tùy mày. À tao có ông anh Trung Tá Nguyễn Mạnh Trí, Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn Đặc Nhiệm Hải Quân tại Đồng Tâm, lúc nào cần mày có thể gặp.
- Cám ơn Thông.
Rồi chúng tôi chia tay nhau trở về đơn vị củ và không gặp nhau từ dạo đó. Hành quân, nghĩ dưỡng quân rồi đi chơi v.v...
............
Sau khi bị thương trong trận Compongrou, phải nằm bệnh viện gần hai tháng. Xuất viện, tôi về trình diện Trung Tá Bưởi, trung đoàn trưởng, và được ở BCH/TRĐ với chức vụ sĩ quan hành quân của trung đoàn và thường đi theo BCH Nhẹ đóng ở các nơi Cái Bè, Cai Lậy, Giáo Đức, Mỹ An, Bình Thạnh Thôn, Cái Cái, Hồng Ngự ... Trong thời gian này, BCH Nhẹ của Trung Đoàn 10 đóng tại căn cứ 23 gần Quốc Lộ 4 thuộc Chi Khu Cái Bè chung với BCH/Tiền phương của SĐ9BB. BCH Nhẹ của tôi nằm một góc, cách 3 vòng rào của căn cứ 23 trong một cái hầm thật kiên cố. Được vài hôm thì Việt Cộng tấn công căn cứ này. BCH Nhẹ có Trung Tá Bá, Trung Đoàn Phó và một tiểu đội đi theo gồm hộ tống, y tá, truyền tin, ban 3 v.v... Khoảng 1 giờ đêm, Việt Cộng dùng chiến thuật tiền pháo hậu xung đánh vào căn cứ này, địch pháo rát, rồi đặc công bò theo bờ rào lội xuống ao đội rác tiến gần hầm chúng tôi. Tôi báo về BCH Tiền Phương ở Chi Khu Cai Lậy biết Việt Cộng đang tấn công mạnh ở đây. Nhìn qua lỗ châu mai, tôi thấy Việt Cộng ở dưới ao đầu đội cỏ bò về hầm chúng tôi. Tôi nói với Trung Tá Bá, Trung Đoàn Phó rằng Việt Cộng đã bò sát hầm, tôi xin bắn, Trung Tá không cho nói còn đơn vị bạn của Sư Đoàn 9 ở hai vòng rào phía ngoài. Còn Việt Cộng vừa bò vào vừa liệng bêta lẫn với pháo kích, không biết đâu là pháo đâu là bêta. Chúng bò sát hầm, lấy bêta nhét vào lỗ châu mai, trái đầu bọn lính đẩy ra được nổ bên ngoài, trái sau rớt vào hầm. Ầm một tiếng, đèn tắt tối thui, kế tiếp là vài quả nữa bao nhiêu hết kể xiết. Trung Tá Bá văng vô góc hầm gãy chân, còn tôi rát cả mặt, tối tăm hết thấy đường, bò lần theo vách hầm ra ngoài. Còn về Sư Đoàn 9, Việt Cộng đã bò gần đến Trung Tâm Hành Quân nhưng bị đẩy lui, không đốt được pháo binh ở đây nhưng đã đốt được mấy khẩu pháo ở ngoài. Tổng kết, hai bên tổn thất nặng riêng Sư Đoàn 9 nặng hơn. Tôi bị liệng bêta, miểng ghim đầy ngực, hai mắt nám đen sưng lên không còn thấy gì. Sau đó được đưa về Bệnh Viện 3 Dã Chiến Mỹ Tho, chuyển thẳng lên Tổng Y Viện Cọng Hòa để giải phẫu mắt.
Sau thời gian điều trị ở Tổng Y Viện Cọng Hòa, mắt tôi được bình phục rồi trở lại đơn vị củ, vẫn đi theo BCH Nhẹ, lúc này Trung Tá Tập làm trung đoàn phó TRĐ10BB. Một thời gian sau, ông được chuyển sang làm Trung Đoàn Trưởng TRĐ11BB. Rồi Trung Tá Mạnh, trước ở Nhảy Dù về làm Trung Đoàn Phó. Tôi vẫn tiếp tục đi theo BCH Nhẹ, lúc này đi bay nhiều hơn, lúc bay với Trung Tá Mạnh, có khi bay một mình để quan sát chiến trường hay tản thương, tiếp tế và được Phi Vụ Bội Tinh.
Thời gian này, đơn vị tôi hoạt động nhiều ở Tiểu Khu Kiến Tường (Mộc Hóa). BCH Nhẹ thường đóng ở các căn cứ: Cái Cái, Bình Thạnh Thôn, Ấp Bắc, nói chung là vùng Đồng Tháp Mười. Tôi còn nhớ một lần bay quan sát, phát giác Việt Cộng xâm nhập đường dây 1B từ Compongrou qua Long Khốt xuống mật khu Trị Pháp (Cái Bè). Bốc Trinh Sát 10 đổ xuống bắt sống trên 60 tù binh (tân binh bổ sung nên ít súng).
Rồi đường dây 1-A từ Kampuchea qua Long Khốt xuống vùng Long An (Tiểu Khu Kiến Tường giáp ranh với Tiểu Khu Long An). Một buổi chiều mùa nước nổi năm 1973, Việt Cộng dùng xuồng ba lá xâm nhập đêm, không kịp nên chém vè trên cánh đồng lúa Tháp Mười, trên trực thăng nhìn xuống lúa chín vàng như một tấm thảm trải rộng, xuồng di chuyển trên lúa vạch những đường cong queo như những con trùng bò trên bãi sình. Theo vết bò, điểm cuối xuồng ngừng lại đắp cỏ lên thành một đống cỏ nhỏ. Bay quanh một vòng, 1 đống cỏ nhỏ, 2, 3 rồi vài chục đống cỏ, một số đường lủi vào rừng tràm. Trung Tá Mạnh xin hai chiếc Gunship tấn công vào những mục tiêu đó. Rocket, đại liên nhả đạn liên tục, hết đạn về phi trường Mộc Hóa lấy, sau 4, 5 lần mới ngưng. Từ trên cao nhìn xuống, những mục tiêu bị bắn loang máu đỏ hòa trong nước khắp cả vùng. Lúa vàng, nước xanh, máu đỏ giống như chiếc mền thêu bông. Trinh Sát 10 đổ xuống, lúc đó Đại Đội Trưởng Trinh Sát 10 là Trung Úy Thúy hay Trung Úy Bông tôi không nhớ. Lính trinh sát lục soát trên xuồng, lặn hụp dưới nước thâu chiến lợi phẩm, kết quả trên 50 vũ khí đủ loại tìm được. Tuy nhiên có một Gunship vì ham lấy súng xà sát xuống bị bắn gãy đuôi, phi hành đoàn vô sự và được bốc về phi trường Mộc Hóa. Trong lúc này, Thiếu Tướng Nam có lên máy theo dõi tình hình tổng quát, danh hiệu là “601”. Có lẽ Thiếu Tướng biết tôi trong lúc này.
Một hai tháng sau, Việt Cộng trên đường xâm nhập từ hướng Compongrou qua Long Khốt xuống mật khu Trị Pháp phải băng qua hương lộ từ Chi Khu Cai Lậy lên Chi Khu Kiến Bình đến Tiểu Khu Kiến Tường. Không may trong đêm Địa Phương Quân và Nghĩa Quân nằm đường an ninh cho xe vận chuyển tiếp tế từ Cai Lậy lên Kiến Tường, Việt Cộng không dám qua đường sợ lộ bí mật nên mắc võng ém quân nằm trong rừng tràm cách lộ độ 200 thước gần Chi Khu Kiến Bình.
Ngày hôm sau, sau một ngày bay quan sát, tôi đề nghị phi công trực thăng chiều về bắt chim Trít về quai chải nhậu. Đàn Trít trên 1,000 con, Trít mẹ Trít cha cất cánh bay cao, còn lại Trít con không bay được, lặn xuống nước dùng mỏ cắn vào cọng năng hay cỏ chịu chết, một chân đạp lên càng trực thăng, một tay nắm cây sắt chỗ xạ thủ tha hồ mà bắt. Có đôi lúc bắt trên 30 con, đem về bọn lính nhổ lông quai chảo, thịt không ngon lắm vì chim không có mỡ nhưng lính lội có chi nhậu đó. Trong lúc nghiêng qua nghiêng lại bay theo đàn Trít, vừa hạ thấp xuống, bất chợt tôi thấy những võng màu xanh lủng lẳng trong rừng tràm, một chiếc, 2, 3, rồi vô số võng. Bay cao lên, tôi thét:
- Có Việt Cộng trong rừng tràm.
Trung Tá Mạnh nói.
- Làm gì có, gần lộ mà!
Tôi vừa trỏ tay chỉ:
- Đó, Trung Tá thấy chưa.
- À ... à nhiều quá.
Lúc đó, BCH/Tiền Phương TRĐ10 đang đóng tại Chi Khu Kiến Bình, cách mục tiêu độ 2 cây số. Trung Tá Mạnh gọi gấp gặp Bravo. “Bravo” là danh hiệu của Đại Tá Bưởi, Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 10.
- Báo cáo Bravo, Việt Cộng chém vè ở ... cho tôi bốn gunship nhanh tối rồi.
Trung Đoàn Trưởng nói:
- Đợi có ngay.
Sau một lúc, gunship làm việc, Đại Đội Trinh Sát 10 đổ xuống, chiến lợi phẩm thu gần 100 súng đủ loại: súng cối, đại liên, B-41, B-40, AK v.v... Chiến lợi phẩm được trưng bày tại chi khu Kiến Bình có Tư Lệnh đến quan sát.
Tùy Viên Tư Lệnh Sư Đoàn 7
Giữa năm 73, BCH/Tiền Phương Trung Đoàn 10-Sư Đoàn 7 Bộ Binh, đóng ở phi trường Mộc Hóa, Kiến Tường. BCH Nhẹ vẫn còn ở chung với BCH/Tiền Phương chưa đi nơi khác. Khu vực trách nhiệm của trung đoàn bấy giờ là phía Bắc Kiến Tường (Đại Tá Huy là Tỉnh Trưởng Kiến Tường). Các nơi BCH Nhẹ thường đóng: Chân Thành, Cái Cái, Bình Thạnh Thôn, Long Khốt v.v... Vào một buổi sáng, được lệnh Đại Tá Bưởi dùng trực thăng bay về hướng căn cứ Cái Cái để yểm trợ cho đơn vị bạn. Tôi lên Tiểu Khu Kiến Tường để vẻ bản đồ ranh giới bạn và tình hình địch trên bản đồ bay.
Vừa bước vào bộ chỉ huy của Tiểu Khu (phòng thuyết trình), tôi tiến về hướng bản đồ để vẻ ranh giới. Tôi thấy Thiếu Tướng Nam ngồi sẵn ở đây tự bao giờ, tôi đứng thế nghiêm chào và vẻ bản đồ. Đang lúi húi vẻ, Tư Lệnh nói:
- Anh vẻ giùm tôi ranh giới này.
- Dạ.
Tôi vẻ xong đứng thế nghiêm nói:
- Trình Thiếu Tướng vẻ xong, có vẻ gì thêm nữa không?
Tư Lệnh ôn tồn nói:
- Được rồi. Trung Úy là Trung Úy Danh?
- Dạ phải.
Tôi ra với phi hành đoàn và cất cánh bay, bay cao độ 500 đang lượn vòng trên phi trường Mộc Hóa thì có Trung Đoàn Trưởng gọi:
- Zulu đây Bravo gọi. (Bravo là danh hiệu của Đại Tá Bưởi)
- Nghe Bravo, có gì cho.
- Anh cho trực thăng đáp xuống và về gặp tôi.
- Dạ, nhận rõ.
Tôi vội vã đáp xe Jeep về Trung Tâm Hành Quân nhận lệnh mới. Bước vào Trung Tâm Hành Quân, tôi thấy Tư Lệnh ngồi ở đó, tôi đứng nghiêm chào. Tư Lệnh nhìn tôi mỉm cười. Chưa kịp nhận lệnh mới, Đại Tá Bưởi nói:
- Danh sửa soạn về làm việc với Tư Lệnh.
Tôi còn đang ngớ ngẩn, Đại Tá nói tiếp:
- Danh ra bảo thằng em hớt tóc ngắn lại.
- Dạ.
Thợ hớt tóc đẩy tôi trụi lủi, trước 3 phân sau không phân như ở quân trường. Tôi quá bực mình vì tóc ngắn. Tôi nói:
- Anh hớt quá ngắn, chết rồi.
- Đại Tá bảo em cắt thật ngắn. Tư Lệnh thích tóc tai gọn gàng.
Thôi đành vậy.
Tôi trở vào TTHQ trình diện Thiếu Tướng. Tư Lệnh cười cười nói:
- Cắt tóc ngắn đẹp hỉ. Theo Trung Úy Ngoan về làm việc với qua.
- Dạ.
Rồi tôi theo trực thăng của Tư Lệnh về Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn ở Đồng Tâm. Tôi bắt đầu làm Tùy Viên cho Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh kể từ hôm nay. Tôi bồi hồi rời đơn vị củ về đơn vị mới. Trên đường bay về Bộ Tư Lệnh, tôi miên man suy nghĩ, không biết lý do tại sao Thiếu Tướng chọn mình làm Tùy Viên cho ông, mình là dân Bến Tre mà, xứ mang tiếng không tốt về lý lịch, tại sao Thiếu Tướng dám tin mình. Có thể anh Thông cháu của Thiếu Tướng đề nghị mà Tư Lệnh đâu thích gởi gấm, hay là những lần đi bay với Trung Đoàn Phó đánh đấm Tư Lệnh thương đem về. Mình phải làm gì để bù đắp sự tin tưởng của Thiếu Tướng. Đang miên man nghĩ ngợi, chiếc trực thăng đã đáp trước Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn. Tư Lệnh xuống trực thăng, kế tiếp Trung Úy Ngoan, sĩ quan Tùy Viên, tôi theo sau. Tôi vào nơi làm việc gặp Đại Úy Phước, Chánh Văn Phòng. Tư Lệnh đi thẳng vào phòng làm việc, bấm chuông Đại Úy Phước vào, vài phút sau anh trở ra chỉ tôi nơi làm việc và giới thiệu thuộc cấp xong dẫn tôi xuống phòng ở, phòng tôi nằm sát vách với Đại Úy Chánh Văn Phòng. Về sau được Trung Úy Ngoan cho biết Tư Lệnh có hỏi:
- Trung Úy Danh biết đọc bản đồ không?
Ngoan trả lời:
- Danh rất rành bản đồ và gốc An Ninh.
Về làm việc, Trung Úy Ngoan đã chỉ tôi cặn kẽ về cách ăn mặc, tiếp xúc và những điều cần thiết, những việc nên làm và những việc không nên làm (cám ơn Trung Úy Ngoan đã hướng dẫn). Còn Đại Úy Phước, Chánh Văn Phòng cũng vui vẻ hướng dẫn. Đại Úy Phước có nụ cười rất giòn khi gặp chuyện vui. Tôi thân với Ngoan hơn Đại Úy Phước, có lẽ cùng tuổi và nhiệm vụ. Lúc làm việc ở văn phòng Tư Lệnh, thường mỗi buổi chiều anh Phước dùng xe Jeep dù về Mỹ Tho với gia đình, còn anh Ngoan cũng vậy nhưng ít hơn. Tôi nằm lại một mình ở phòng ngủ cách phòng Tư Lệnh qua con đường xi măng nhỏ độ 10 thước. Những đêm ở lại, Tư Lệnh không bảo tôi làm gì cả. Thỉnh thoảng tôi xuống Trung Tâm Hành Quân để lấy tình hình nếu có trình Tư Lệnh, tôi thấy Tư Lệnh ngồi đó tự bao giờ. Tư Lệnh làm việc rất nhiều và luôn luôn theo dõi các đơn vị. Riêng tôi và Trung Úy Ngoan, thỉnh thoảng Tư Lệnh cho một số tiền xài (Ngoan nói tiền lương Thiếu Tướng không xài cho mình).
Trong thời gian làm tùy viên ở Sư Đoàn 7, đi bay thay phiên nhau, một ngày Trung Úy Ngoan, một ngày tôi, cứ thay phiên nhau đi suốt, về sau quen công việc tôi thường đi theo Tư Lệnh nhiều hơn Ngoan.
Với nhiệm vụ của một tùy viên Tư Lệnh, tôi chỉ có hiểu biết trong phạm vi trách nhiệm. Tư Lệnh người ít nói, luôn luôn trầm ngâm, lúc đi họp hay đi thanh tra, cần nói chỉ nói vài tiếng. Tư Lệnh chỉ lấy mắt nhìn với đôi mắt có thần nhìn như thu hút thuộc cấp, ai cũng thấy nể. Trong suốt thời gian dài tôi theo Tư Lệnh, ông không bao giờ to tiếng hay nói nặng với bất cứ một ai từ sĩ quan cấp Tá cho đến anh binh nhì. Nhớ lại vào năm 74, Tư Lệnh được Tổng Thống cho đi du lịch ở Đài Loan, thời gian khoảng một tháng. Trung Úy Ngoan được đi theo Tư Lệnh. Trong thời gian này, Thiếu Tướng Trần Bá Di kiêm luôn chức vụ Tư Lệnh SĐ7BB.
Tư Lệnh rất hòa mình với thuộc cấp, có lần phòng Chính Huấn mở liên hoan có lửa trại để cho các đơn vị vui chơi sau những ngày hành quân vất vả. Tiệc liên hoan mở ở sân trước Tiểu Đoàn 7 Quân Y, gồm các anh em phòng Chính Huấn và một số ca sĩ Sài Gòn về tham dự. Những anh em binh sĩ nối tay nhau vây quanh đống lửa hồng cháy rực giữa sân, đang nhảy nhót ca hát. Tư Lệnh đến rẽ vòng tay, nắm tay những người lính trận ghép lại hình tròn đi xung quanh đống lửa, vừa đi vừa hát bài ca “Nối vòng tay lớn” với tiếng nhạc xập xình, tay lắc chân đong đưa. Xong Tư Lệnh ngồi ghế đầu, phía sau các trưởng phòng hướng về sân khấu, trên sân khấu các ca sĩ Sài Gòn đang trình diễn, thỉnh thoảng một vài anh lính lên phụ họa rất vui vẻ náo nhiệt. Tư Lệnh quay qua nói với tôi:
- Danh có biết hát lên hát vui với anh em.
Tôi biết vài bản ruột định lên hát cho vui, suy nghĩ lại mình mới về hơn nữa Tùy Viên mà hát sai thì khó coi lắm. Tôi ấp úng trả lời:
- Dạ em không biết hát, Thiếu Tướng.
Ở Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn, có lần Tư Lệnh muốn bỏ hút thuốc, lúc đó Tư Lệnh thường hút thuốc ba số 5. Một buổi sáng, Tư Lệnh bấm chuông gọi tôi vào phòng làm việc vừa chúm chím cười và nói:
- Hôm nay qua bỏ hút thuốc, đúng 12 giờ nhắc qua.
- Dạ.
Đúng 12 giờ, tôi mở cửa vào, Tư Lệnh trề mắt kiếng xuống hỏi:
- Có gì không?
- Dạ, đúng 12 giờ Tư Lệnh bỏ hút thuốc lá.
- Được ... được, tốt.
Tư Lệnh vừa nói vừa mở ngăn kéo lấy ra một số bao thuốc và lấy luôn bao thuốc đang dở trên bàn đưa cho tôi rồi bảo:
- Đem ra cho anh em ở trước.
Một thời gian ngắn sau đó, trong lúc đi bay trên trực thăng, Tư Lệnh ngồi phía sau phi công chính, tôi ngồi phía sau phi công phụ, bên phải Tư Lệnh. Bất chợt, Tư Lệnh quay qua hỏi:
- Có thuốc lá không?
- Dạ, em có Caspan đầu lọc.
- Đưa qua một điếu.
- Dạ.
Sau đó Tư Lệnh hút thuốc lá trở lại như xưa.
Ông nguyên là Trung Úy Tùy Viên
Tư Lệnh SĐ7BB trong khoảng thời gian 1973-1974.