Một Cánh Hoa Dù
Trương Dưỡng
Sau trận Ấp Đồn, chính đích thân Đại Tá Nguyễn Khoa Nam, Lữ Đoàn Trưởng LĐ3ND, đã đến hậu cứ để trao gắn huy chương và các cấp bậc tân thăng: Tôi và anh Tâm được nhành Dương Liễu, anh Bảo và các Trung Đội Trưởng của tôi cùng một số khinh binh được ngôi sao vàng.
Một tháng sau, Đại Tá Nam lại đích thân đến Ấp Đồn, chứng kiến viên Cố Vấn Hoa Kỳ gắn riêng cho tôi một huy chương US với “V” Device kèm nhành Dương Liễu của quân lực Mỹ. Bởi vì trong cuộc hành quân này, Đại Đội 91 Dù có bắt được một cán bộ địch với súng K-54 tại bờ rạch, trong khu 18 vườn trầu nên trong buổi tiệc tiếp tân dã chiến ở dịp gắn huy chương này, Trung Tá Nhã nói đùa với tôi cố ý trêu Đại Tá Nam:
- Dưỡng, mày nói Đại Tá cho 50 ngàn tiền thưởng đi, lúc trước Đại Tá có nói, hễ ai bắt sống được cán bộ nằm vùng của Việt Cộng thì Quận Trưởng Hóc Môn sẽ thưởng tiền.
Tôi thấy Đại Tá Nam đỏ mặt, vì ông nổi tiếng liêm khiết làm gì có tiền mà thưởng cho tôi. Ông là một sĩ quan rất thanh liêm, tận tụy, và luôn luôn thương yêu chăm sóc cho từng binh sĩ trực thuộc. Tuy tuổi đã quá tứ tuần mà vẫn còn độc thân.
Sau Tết Mậu Thân mọi người trong gia đình thấy tôi, chưa đầy 3 năm, mà đã bị thương nhiều chỗ (lỗ tai, bắp đùi, nhiều mãnh lựu đạn còn trong lưng và 2 mảnh B-40 ghim trên đầu), bèn khuyên tôi làm đơn về đơn vị nào bớt nguy hiểm, để gia đình cứ phập phồng lo sợ mỗi khi đi hành quân. Riêng tôi cũng hơi mệt mỏi, nhìn lại 16 bạn cùng khóa đã bổ sung về TĐ9ND, chỉ mới 5 năm chiến đấu, mà đã mất đi 6 đứa (Phương, Chàng, Lộc, Hổ, Đại, Thành), những người còn sống ai cũng bị lãnh thẹo ít nhất vài lần. Ôi chiến tranh thật là tàn khốc! Tôi cầm đơn vô văn phòng Trung Tá Nhã, đọc xong ông nhìn tôi hồi lâu rồi nói:
- Mày định đi bỏ tao hả Dưỡng?
Thấy ông có cử chỉ bịn rịn, tôi muốn lấy đơn trở lại ngay, vì gần 5 năm sống ở đây, chung quanh toàn bạn cùng hoạn nạn, tôi thật tình không nỡ rời xa những bạn tốt: Thành, Tâm, Bảo, BS Thiện, Hiền v.v... Nơi đó có những cấp chỉ huy khả kính như Trung Tá Nhã, Thiếu Tá Nguyễn Đình Bảo, Hòe, Trọng, Tường, Trứ, Phấn, Minh, Dậu, Trường, Quảng, Cứ, Tám, Học, Ngọc, Nhường, Lương, Ninh, Võ, Thiện, Hồi, Năm, Nhàn ... Họ là những quân nhân tài giỏi, rất dũng cảm khi lâm trận. Lúc nào tôi cũng thương mến các anh em tốt trong Đại Đội 90, 91, 92 Nhảy Dù, đã giúp tôi gặt hái được nhiều thành tích trong quân ngũ, thăng cấp đặc cách nhanh chóng.
Nhìn tôi đứng ngẩn người, Trung Tá Nhã như đọc thấu tâm trạng, nhưng trước kia ông đã giữ không cho tôi đi làm Quận Trưởng, chẳng lẽ bây giờ ông lại nỡ từ chối người thuộc cấp đã nhiều lần vào sinh ra tử cho ông. Cuối cùng ông đặt bút ký, mà gương mặt buồn, làm lòng tôi bồi hồi xao xuyến, thương mến, và kính phục lòng rộng rãi của vị chỉ huy tốt bụng!
Sư Đoàn Dù chấp thuận đơn thỉnh nguyện và thuyên chuyển về Bộ Chỉ Huy Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù. Tôi được cử làm Sĩ Quan Phụ Tá Hành Quân nhưng không khí đây hơi khác, anh Đại Úy Trưởng Ban 3 tánh tình khó khăn, không đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau như các sĩ quan trong Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù. Vì vậy tôi nói với Đại Tá Nguyễn Khoa Nam, xin về lại tiểu đoàn củ. Đại Tá Lữ Đoàn Trưởng biết tôi rất nhiều, qua hai lần trực tiếp gắn huy chương. Ông muốn giữ lại nên cho tôi làm Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Hành Quân (không có trong cấp số Lữ Đoàn); trực tiếp nhận lệnh ông, không qua Trưởng Ban 3 và Tham Mưu Trưởng. Hầu hết những sĩ quan khác trong Lữ Đoàn như Đại Úy Phích, Vinh, Trường, Trung Úy Chính và Phan Xuân Hiệp, thấy tôi thẳng tính, không nịnh bợ. Họ mến thương và từ đó tôi có thêm được nhiều bạn tốt mới nữa.
Giữa năm 1969, Bộ Chỉ Huy LĐ3ND đang đóng ở hãng Khải Vinh, Phú Lâm. Có lần, đơn vị Hoa Kỳ ở trong Đài Phát Tuyến Phú Lâm mời Đại Tá Nam tới tham quan. Khi ông và tôi mới vào cổng thì còi hụ hú lên, mọi nhân viên và quân nhân canh phòng đều mang súng đạn mũ sắt chạy ra hố chiến đấu tập báo động giả cho Đại Tá dự khán. Họ đưa vào phòng phát tuyến để cho Đại Tá Nam thử nói chuyện trực tiếp với nhân viên bên Hoa Kỳ. Tôi thấy mặt ông rất vui và thích thú vì lần đầu tiên được nói máy vô tuyến có tầm xa nửa quả địa cầu như vậy. Dịp này tôi được gần gũi ông nhiều nên hiểu về đời sống cá nhân hơn. Bản tính rất ngại gần đàn bà, như trường hợp cô Dược Sĩ L. rất mến ông, bà thường vận động giúp đỡ bệnh viện Đổ Vinh (Bệnh viện của Sư Đoàn Dù) đến bạc triệu. Vậy mà khi bà tới hãng Khải Vinh thăm, ông không ra tiếp và bảo nhân viên ra trả lời là ông đã đi vắng.
Tôi thường theo ông bay trực thăng vòng vòng khắp vùng hành quân, nhiều khi máy bay hết xăng, về đổ tiếp rồi bay nữa, khiến bao tử tôi bị nhồi quá nên khó chịu hết sức! (có lẽ ảnh hưởng của mười mấy mảnh đạn còn ghim sâu trong mình). Một hôm, tôi theo ông thăm Tiểu Đoàn 5 Nhảy Dù, lúc đó Trung Tá Vỹ, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ5ND về thăm vợ sanh nên vắng mặt, chỉ còn Thiếu Tá Nguyễn Chí Hiếu, Tiểu Đoàn Phó, đón tiếp. Thấy Trung Tá Vỹ đi vắng, Đại Tá Nam nói:
- Vợ sanh mà cần gì phải về thăm, có bà mụ lo được mà.
Thiếu Tá Hiếu cười cười:
- Đại Tá chưa có vợ nên không rành, thật ra sự hiện diện của người chồng sẽ an ủi và khích lệ cho người vợ lúc lâm bồn rất nhiều!
Đại Tá Nam nghe xong, hai lỗ tai đỏ ửng hình như nghe đến chuyện vợ con thì mắc cỡ vậy. Bởi còn độc thân, nên ông cứ xung phong đi hành quân hoài, do đó các sĩ quan tham mưu Lữ Đoàn cũng mệt theo. Tôi hay theo ông đi thăm các tiểu đoàn hành quân trực thuộc bằng trực thăng hoặc bằng xe Jeep. Ông ít khi nói máy và ban lệnh lẻ tẻ nên thường ủy quyền cho tôi trực tiếp làm việc với các tiểu đoàn. Danh hiệu truyền tin của ông là 601 và hình như ông vẫn giữ danh hiệu truyền tin khi về Sư Đoàn 7 và Quân Đoàn IV.
Có lần Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù bị địch tấn công tại căn cứ Bến Gò Nổi, lúc đó Trung Tâm Hành Quân của Lữ Đoàn 3 đặt tại Tòa Hành Chánh tỉnh Tây Ninh. Ngay từ lúc Tiểu Đoàn 1 báo cáo bị tràn ngập, Đại Tá Nam đã có mặt tại Trung Tâm Hành Quân để canh chừng nhắc nhở tôi điều động hỏa lực yểm trợ. Suốt đêm chỉ có ông và tôi ngồi theo dõi diễn biến trận phản công anh dũng của tiểu đoàn số 1 kỳ cựu và thiện chiến của Sư Đoàn Nhảy Dù, còn anh binh sĩ truyền tin thì ngủ gật tại chỗ.
Sáng ra, TĐ1ND thu dọn chiến trường, tịch thu được hơn một trăm ba mươi súng đủ loại . Thiếu Tướng Thịnh, Tư Lệnh Sư Đoàn 25 Bộ Binh từ trên trực thăng quan sát thấy có nhiều súng ống địch bỏ rải rác bên ngoài xa, có lẽ do phi pháo bắn truy kích. Trung Tướng Đống hết lời khen ngợi Đại Tá Nam và Trung Tá Mai cùng toàn thể binh sĩ TĐ1ND.
Ông nguyên là Đại Úy Đại Đội Trưởng của Tiểu Đoàn 9 Dù và Sĩ Quan Hành Quân Lữ Đoàn 3 Dù trong khoảng thời gian 1965-1969.